
Tình ngỡ đã quên đi
như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm
bỗng về quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lộng
đã xô dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng
xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi pha
nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuội
rớt vào lòng biển khơi
Khi cơn đau chưa dài
thì tình như chút nắng
Khi cơn đau lên đầy
thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao,
một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau
như bóng chim cuối đèo
Tình ngỡ chết trong nhau
nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu
nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng
đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động
hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa
nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa
nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn
đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn
đã chìm vào cơn mưa
Khi tình yêu còn nhỏ bé, ta tự tin nuôi dưỡng nó thật dễ dàng, cho đến một ngày nó lớn lên ta bắt đầu cảm thấy hoang mang, một chút sợ hãi rằng không biết phải làm thế nào để có thể giữ nó gỏn lọn trong tay.. Chỉ còn biết giả vờ ta hiểu nó, biết nó tường tận, rằng ta rất rành rẽ mọi điểu về nó. Hy vọng những cơn bão lòng sẽ qua đi.
Khi tình yêu tan vỡ, ta cảm nhận được rằng thời gian và sự xa cách sẽ đem đến cảm giác nguội lạnh, vui mừng vì thật dễ dàng để quên đi một con người, một cuộc tình, và những kỷ niệm. Mà có thật là dễ thế không khi một ngày bắt gặp những kỷ niệm thân thương quen thuộc, chợt xao xuyến thầm thì "hình như ..", hay trong khỏanh khắc vô tình chạm mặt rồi ta lại lặng lẽ lướt qua nhau giữa dòng đời, trái tim bồi hồi run lên nhịp đập nhận ra tất cả lại chỉ là "giả vờ" - giả vờ quên, giả vờ bình thản, giả vờ chẳng có điều gì xảy ra. Sự thật tình yêu vẫn nguyên vẹn như những ngày đầu..

